Sao chổi gây ra mưa lửa khổng lồ ở Trái Đất :

20:59 |
Một sao chổi lớn đã gây ra một trận mưa lửa khổng lồ ở Trái Đất cách đây 28 triệu năm và để lại nhân của mình trên sa mạc Sahara. 

Một nhóm nhà khoa học Nam Phi và các đồng nghiệp quốc tế đã tìm ra bằng chứng vững chắc đầu tiên về một “trận mưa lửa” do sao chổi nổ tung khi lao vào Trái Đất tạo nên cách đây 28 triệu năm.
Đây có thể không phải và vụ nổ khiến loài khủng long tuyệt chủng, nhưng trận mưa lửa khủng khiếp do sao chổi khổng lồ này lao vào khí quyển Trái Đất tạo ra đã tàn sát mọi thứ trên đường đi của nó và tạo ra một biển thủy tinh trải dài trên diện tích hơn 6000 km vuông trên sa mạc Sahara.
 Trận mưa lửa khổng lồ từng xảy ra trên sa mạc Sahara

Giáo sư David Block thuộc Đại học Witwatersrand ở Johanesburg, Nam Phi cho hay: “Sao chổi thường xuyên viếng thăm Trái Đất, nhưng đó chỉ là những quả cầu toàn bụi và băng, chúng ta chưa bao giờ tìm thấy một loại vật chất nào của sao chổi trên Trái Đất.”
Những hiểu biết về sao chổi và tác động của chúng lên các hành tinh trong giai đoạn hình thành đầu tiên có thể giúp các nhà khoa học tìm ra câu trả lời cho những bí ẩn từ lâu chưa có lời giải xung quanh hệ mặt trời của chúng ta.
Các nhà khoa học đã tìm ra hiện tượng này sau nhiều năm phân tích một viên sỏi màu đen được một nhà địa chất Ai Cập tìm thấy giữa những lớp silic dioxit do vụ nổ sao chổi tạo nên. Vụ nổ khi sao chổi này va chạm với Trái Đất đã nung nóng lớp cát ở phía dưới lên khoảng 2000 độ C và biến cát thành silic dioxit. Biển silic dioxit này là địa điểm nghiên cứu rất nổi tiếng vì những mảnh thủy tinh do nó tạo nên được tìm thấy trên những đồ trang sức quý giá, chẳng hạn như trên chiếc trâm cài đầu của pharaoh Tutankhamun.
Sau khi nghiên cứu, các nhà khoa học phát hiện ra rằng viên sỏi màu đen này là nhân của một sao chổi, và là mẫu vật sao chổi đầu tiên được tìm thấy trên Trái Đất. Thông thường những viên sỏi như thế này chỉ là những loại thiên thạch rơi vào Trái Đất.
Nhà khoa học Jan Kramers thuộc Đại học Johannesburg cho hay: “NASA và Cơ quan Vũ trụ châu Âu phải tốn hàng tỉ đô-la để thu thập vài microgram vật liệu sao chổi để đưa về Trái Đất để nghiên cứu, trong khi chúng tôi đã có một hướng nghiên mới đối với vật chất này mà không phải chi một đống tiền như vậy.”
Các nhà khoa học đã quyết định đặt tên cho viên sỏi này là Hypatia, theo tên của một nữ thiên tài triết học, thiên văn học và toán học thời Alexandria.
Nghiên cứu này đang được đề cử đăng trên tạp chí Earth and Planetary Science Letters, trong đó bao gồm công trình nghiên cứu của các nhà vật lý, thiên văn học, địa chất học ở trường đại học Wits, Viện Năng lượng Hạt nhân Nam Phi và Đại học Cape Town.
Trí Dũng (Theo Cnet) (Khampha.vn)

 The End !.

Thân ái: Tuyển Kenny
Địa chỉ: Cầu Trung Linh - Trung Linh - Xuân Ngọc - Xuân Trường - NĐ
Hotline: 0915.62.63.63 - 0968.538.638
Yahoo: conloc_tinhyeu_9x_online
Facebook: http://facebook.com/congtuyenpro
Email :
congtuyenpro@gmail.com
rungxanhclub@gmail.com

Website:  
 http://rungxanhclub.com.vn

Sự hài lòng của quý khách là niềm vui và hạnh phúc của Câu Lạc Bộ Rừng Xanh  
  Hãy để chúng tôi được chăm sóc bạn.
Rừng Xanh Club : Thời Gian Và Không Gian  Là Của Bạn.

Xin Lỗi Em... Ngàn Lần Xin Lỗi Em...

10:15 |

Em ...

Anh khờ quá ... phải không em?

Anh tự vun vén cho tình cảm của mình... thế nhưng anh lại quên mất rằng ... tình cảm ấy chỉ xuất phát từ phía anh thôi...

Anh tự đánh lừa mình : rằng "tình cảm cho đi thì sẽ được đáp trả"... mà không nghĩ rằng điều ấy sẽ khiến em khó xử đến mức nào...

Anh tự cho phép mình quan tâm tới em... mà không biết rằng, điều ấy hẳn sẽ làm em cảm thấy khó chịu...

Anh tự mình tiến sâu vào ảo tưởng... rằng những tin nhắn..., những câu chuyện, những lời chúc... có thể sẽ đưa chúng ta lại gần nhau hơn.. dẫu biết dằng... điều ấy là không thể...

Em à... anh thật ngốc, đúng không em? Anh ngốc nghếch đến mức tự cho phép tình cảm của mình lớn dần thêm... mà chả cần biết đến em như thế nào... chắc em sẽ giận anh lắm, đúng không?

Anh biết anh sai, anh sai khi cứ cố gắng liên lạc thường xuyên với em, để rồi tình cảm cứ vun vén dần... để rồi tự bản thân anh chẳng thể làm chủ được tình cảm của mình... anh muốn nói với em nhều lắm chứ. Anh muốn nói... rằng anh nhớ em, thương em... nhưng khi gặp em anh lại chẳng thể nói được. Anh hiểu nếu anh nói ra thì mọi việc sẽ như thế nào..., bởi vì thế... anh chọn cách im lặng... Anh im lặng để anh còn được gặp em, còn được nói chuyện, trao đổi với em... ít ra là như thế..., và anh chọn cách im lặng để em khỏi phải khó xử, bởi anh biết tình cảm được anh vun vén lên cũng chỉ từ anh thôi... Chỉ từ anh thôi thì làm sao có thể tốt đẹp được phải không em... Anh quên mất rằng em cũng có khoảng trời riêng cho mình... anh quên mất rằng... anh đâu là gì của em... anh quên mất dù sao anh cũng chỉ là học trò thôi... mà học trò thì sao có thể...

Khờ quá đi mất... em nhỉ! Tự anh vun vén tình cảm cho mình, mà chẳng biết được rằng thứ tình cảm đó... ai sẽ nhận... và ai sẽ đáp trả... anh không trả lời được, đúng ra là anh không dám tự mình trả lời... vì anh biết, anh muốn tình cảm của mình đến với ai,... nhưng chính anh cũng biết người ta sẽ phản ứng như thế nào khi biết được điều đó...

Em à... liệu rằng cứ im lặng mãi có tốt hơn không nhỉ?... ngốc quá đi... sao lại đi hỏi em cơ chứ...cứ nên như vậy... anh không nói ra... có khi còn giữ lại được tình bạn...Anh biết, em chỉ xem anh làm bạn! Anh biết điều đó... và anh cũng từng bắt bản thân anh phải có cùng suy nghĩ ấy với em... 1 người bạn, như thế sẽ tốt hơn!... nhưng... em à, anh không thể... anh không làm được điều đó, anh cũng không hiểu nổi bản thân mình nữa... trước đây, anh có thể ép mình làm mọi thứ nếu muốn... nhưng sao lần này...

Em còn nhớ lần đầu mình gặp nhau chứ...trên lớp ấy... anh không nghĩ rằng em lại để lại ấn tượng sâu sắc trong anh đến như vậy... rồi cái hôm lớp mình đi liên hoan trước kỳ nghỉ hè... em còn nhớ không... "lời của gió"... em làm anh nhớ... kể từ hôm ấy... Những kỷ niệm ấy... anh sẽ không bao giờ quên, bởi vì trong tim anh vẫn dành một phần cho em... tuy rằng anh biết điều đó với em là không thể... nhưng anh...

Anh quên mất rằng trong em vẫn còn hình bóng của "ai đấy"... anh xin lỗi... anh vô tâm quá đúng không... đáng lẽ khi anh biết em đã có... thì anh nên dừng lại...để rồi bây giờ, chính bản thân anh cũng cảm thấy khó xử... Quên em? hay vẫn nhớ tới em... Anh biết làm sao bây giờ... Quên em ư? như thế thì anh vô tâm quá... anh không thể tự lừa tình cảm của bản thân để cho phép quên đi một người mà mình thầm mong trộm nhớ... nhưng mà... Nếu anh vẫn cứ nhớ, cứ thương... thì mọi việc liệu rằng sẽ đi đến đâu?... tình cảm chỉ đến từ phía anh thì làm sao có kết quả được?... còn em thì sao... em lại thêm khó xử.. lại phải nghĩ rằng mình có lỗi...Nhiều khi muốn đến bên em nói lời xin lỗi... nhưng xin lỗi em về điều gì chứ? biết nói sao với em đây? và nói cái gì... sẽ thật nực cười phải không em?...

Em không có lỗi... bởi nếu không có anh, không quen anh, và anh không để ý tới em thì đã không phải khó xử như hôm nay... đúng không em. Anh chỉ muốn mọi việc trở lại bình thường, anh muốn quay về cuộc sống trước đây của anh...cuộc sống như khi anh chưa từng quen em... chưa từng có một chút tình cảm nào nảy sinh... như thế thật hay biết bao... vì như thế anh sẽ không phải làm em khó xử nữa... Nhưng mà... làm sao để trở về với cuộc sống ấy bây giờ, anh không thể nhấn chìm tình cảm của mình vào quá khứ được... cũng không thể tự mình đánh lừa bản thân... Anh hay quan tâm tới em... anh nghĩ là em biết điều đó, nhưng em à... trước đó anh không nghĩ rằng sự quan tâm ấy lại dễ dàng trở thành tình cảm sâu đậm đến vậy... quen một người thật dễ... nhưng sao để quên đi một người lại khó đến như vậy... Anh đã cố để quên đi mọi thứ... anh không dám nhắn tin cho em nữa... vì anh sợ sẽ lại làm em buồn... nhưng mà... anh thấy nhớ "ai đấy", nhớ lắm. anh chỉ muốn chạy đến bên người ấy...một vòng tay ấm áp và những lời yêu thương. Anh chợt giật mình, bởi anh đang nghĩ về một thứ quá xa vời, một thứ mà sẽ không bao giờ anh có được...

...

... Có lẽ đến lúc anh phải tập dần với thói quen không có em rồi... Đã qua rồi những dòng tin nhắn, những câu chuyện vui mình thường hay kể cho nhau, những lời chúc tốt đẹp đến từ em... những lời an ủi... động viên... Đã qua rồi cái buổi chiều mình cùng đi chơi... buổi chiều hôm ấy... anh nhìn em... nhưng lòng anh... bởi anh biết, em không dành cho anh! đã qua rồi những kỷ niệm, những giờ phút được gặp em, nói chuyện với em.. được nhìn thấy em cười... được nghe em nói... Đã xa rồi...

Em à... tất cả chỉ còn là quá khứ... anh phải để quá khứ trôi đi... anh không níu kéo lại được,anh không đủ sức? hay anh không có quyền để níu giữ tất cả... tình cảm của anh... có lẽ cũng đành theo nó trôi đi vậy... xót xa lắm...nhưng biết làm sao đây... anh không thể níu kéo mọi thứ... càng không thể mong chờ bất kì một điều gì đấy từ em... Anh không thể làm đảo lộn cuộc sống của em được.. em còn phải học, còn nhiều việc phải lo cho tương lai của mình, em còn gia đình, còn bè bạn... Chỉ mong sao... em luôn hạnh phúc, luôn thành công trên con đường mà em đi...

Anh muốn bình yên nhưng... có lẽ anh không nhận được... cuộc sống của anh đầy sóng gió, mọi việc tưởng chừng như thận lợi nhưng rồi cứ bị ngắt quãng dần... anh cũng không biết mình nên làm gì nữa...Mọi cố gắng dường như dần trở nên vô vọng... đành nhắm mắt cho mọi việc trôi đi... đến đâu thì đến... Anh sẽ cố gắng để quên... quên đi tất cả... sẽ cố gắng để xóa nhòa hình ảnh của em trong tim anh... anh sẽ cố gắng, vì em...

Anh ước sau một giấc ngủ anh sẽ không phải nghĩ ngợi nhiều... anh ước giấc ngủ ấy không bao giờ tỉnh lại... để anh không phải tập quên em... để trong giấc ngủ dài ấy... anh vẫn có thể được nhớ em... được quan tâm tới em... được chia sẻ mọi điều với em... để anh không phải vứt bỏ tất cả vào quá khứ...

Mong em luôn được bình an, cầu mong cho mọi điều tốt đẹp nhất sẽ luôn đến với em!...

Thân ái: Tuyển Kenny
 Địa chỉ: Cầu Trung Linh - Trung Linh - Xuân Ngọc - Xuân Trường - NĐ

Hotline: 0915.62.63.63 - 0968.538.638  Tuyển Kenny
             
Yahoo: conloc_tinhyeu_9x_online
 
Email: 
congtuyenpro@gmail.com 
rungxanhclub@gmail.com


Sự hài lòng của quý khách là niềm vui và hạnh phúc của Câu Lạc Bộ Rừng Xanh  
  Hãy để chúng tôi được chăm sóc bạn.
Rừng Xanh Club : Thời Gian Và Không Gian  Là Của Bạn.
 


Danh họa và sự vĩ đại của tình mẫu tử:

14:46 |
Đứng trước những bức họa dưới đây, người ta đặt câu hỏi, những danh họa đã vẽ nên vẻ đẹp thiêng liêng của tình mẫu tử, hay, chính sự vĩ đại của tình mẫu tử đã làm nên vẻ đẹp cho tranh?

 

William-Adolphe Bouguereau – Bức Temptation (1880)

Những bức tranh khắc họa tình mẫu tử
Không gian trong tranh thật đẹp, bầu không khí ấm áp bao trùm. Người mẹ và em bé đang tận hưởng niềm vui giản dị - chơi đùa, trò chuyện cùng nhau. Bức “Temptation” (Sự quyến rũ) là một điển hình của những bức tranh cổ, tuân thủ nghiêm ngặt những quy chuẩn về tỷ lệ, màu sắc và hình khối.
Pablo Picasso – Bức Motherhood (1901)

Những bức tranh khắc họa tình mẫu tử
Những bức tranh của Pablo Picasso đặc trưng bởi hình khối và góc cạnh. Đây là một trong những bức hiếm hoi mà Picasso có cách vẽ dịu dàng tới như vậy. Bức tranh có một cái tên giản dị, “Tình mẹ” (Motherhood). Sự giản dị thiêng liêng.
Vincent Van Gogh – Bức Portrait of the Artist's Mother (1888)
Những bức tranh khắc họa tình mẫu tử
Mẹ của danh họa Van Gogh chỉ mỉm cười rất nhẹ trong tranh với đôi mắt và vầng trán thể hiện điều gì như đang lo lắng. Khi tranh được vẽ xong, chính mẹ của danh họa cũng cảm thấy lo lắng, bà không hiểu lúc đó mình đang suy nghĩ gì hay chính cậu con trai của bà đang lo lắng trong lúc vẽ.
Diego Rivera – Bức Sleeping Family (1932)
Những bức tranh khắc họa tình mẫu tử
Những nghệ sĩ theo trường phái hiện thực luôn "thách thức" người xem. Bức tranh sử dụng phương pháp in thạch bản. Tranh khắc họa người mẹ tội nghiệp, chỉ có thể cho con mình một nơi “trú ẩn”, nương náu trong vòng tay mẹ, lấy thân mẹ làm gối êm. Trong bức tranh này, không có những gì sa hoa, lấp lánh, không có những cao sang, choáng ngợp, chỉ có một giá trị giản dị nhưng vĩnh hằng: vòng tay mẹ. Đối với con người, đó là tất cả.
Frederic Leighton – Bức Mother and Child (With Cherries) (1865)
Những bức tranh khắc họa tình mẫu tử
Leighton đã mang lại cho chúng ta hình ảnh về một người mẹ thuộc thế giới thượng lưu, khung cảnh trong tranh thật sang trọng, quý phái. Hai mẹ con đang cùng nhau ăn quả anh đào. Ở trong khung cảnh ấy, người ta cảm nhận được sự yêu thương, trìu mến vô bờ.
Paula Modersohn-Becker – Bức New Mother (1907)
Những bức tranh khắc họa tình mẫu tử
Trong cuộc đời mình, họa sĩ Modersohn-Becker luôn khao khát được làm mẹ, tuy vậy, số phận cô không may mắn khi cuộc hôn nhân của Paula không hạnh phúc, dù vậy cô vẫn có mang. Số phận thật trớ trêu khi nữ họa sĩ vừa sinh con được một thời gian ngắn thì qua đời. Bức tranh được vẽ ngay trước khi Paula sinh nở. Tác phẩm này được coi như “chúc thư” nghệ thuật của Paula: Mỗi người mẹ trên thế giới này khi sinh con, họ không chỉ mang đến cho nhân loại thêm một thành viên nữa, mà còn mang lại niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn, tốt đẹp hơn.
Mary Cassatt – Bức The Child's Bath (1893)
Những bức tranh khắc họa tình mẫu tử
Nữ họa sĩ Mary Cassatt rất thích chủ đề tình mẫu tử. Trong những bức tranh của cô, ta luôn cảm nhận được sự dịu dàng của người mẹ cũng như những suy tư, nỗi niềm, sự quan tâm của người phụ nữ dành cho gia đình, con cái. Nhân vật của cô như đang sống, đang kể chuyện.
Pieter de Hooch – Bức Interior with Mother Delousing her Child's Hair (A Mother's Duty) (1660)
Bức tranh cho ta những phút giây lặng yên để cảm nhận.
Bức tranh này cho ta những phút giây lặng yên để cảm nhận.
Berthe Morisot – Bức The Cradle (1872)
Bức tranh cho ta những phút giây lặng yên để cảm nhận.
Trong tranh của Morisot, tất cả những đồ nội thất và phục trang đều rất thời thượng so với thời bấy giờ. Tranh của cô rất được phụ nữ đương thời yêu thích bởi những chủ đề thân quen trong cuộc sống hàng ngày của họ. Tình mẫu tử ở bất kỳ đâu, với bất kỳ ai, ở trong khung cảnh nào, cũng luôn gần gũi, thân thiết và ấm áp.
Claude Monet – Bức Field of Poppies (1873)
Bức tranh cho ta những phút giây lặng yên để cảm nhận.
Trong tranh, hai mẹ con đang cùng nhau dạo chơi trên cánh đồng hoa, khung cảnh tràn ngập ánh nắng mặt trời với những gam màu tươi tắn khiến người xem như được truyền cảm hứng từ niềm vui của hai mẹ con.
Vincent Van Gogh – Bức Pieta (1889)
Bức tranh cho ta những phút giây lặng yên để cảm nhận.
Hình ảnh Đức Mẹ ôm Chúa Giê-xu trong lòng sau khi Chúa được gỡ xuống từ cây thập tự đã truyền cảm hứng cho rất nhiều nghề sĩ, từ điêu khắc, hội họa cho đến điện ảnh. Trong hình là nỗi đau xót của người mẹ khi nhìn thấy con bị đóng đinh trên cây thập tự, giờ được gỡ xuống để trả lại cho bà.
Pierre-Auguste Renoir – Bức Camille Monet and her Son Jean in the Garden at Argenteuil (1874)
Bức tranh cho ta những phút giây lặng yên để cảm nhận.
Tranh của Renoir thường xoay quanh vẻ đẹp của người phụ nữ, ông khắc họa vẻ đẹp của họ trong tất cả những giai đoạn của cuộc đời, từ khi còn là thiếu nữ cho tới khi đã làm mẹ.
Gustav Klimt – Bức Hope (1908)
Bức tranh cho ta những phút giây lặng yên để cảm nhận.
Tình mẫu tử bắt đầu tồn tại không phải từ khi đứa trẻ chào đời mà nó hình thành từ khi người mẹ biết mình có thai. Trong tranh, họa sĩ Gustav Klimt đã khắc họa “Hy vọng” của người phụ nữ, đó chính là đứa con. Tranh có sử dụng một lượng vàng ròng để khảm lên những khối màu vàng, đó là một đặc trưng để nhận biết tranh của vị họa sĩ “ám ảnh bởi vàng”.
Theo Art History, Dantri

Sự hài lòng của quý khách là niềm vui và hạnh phúc của câu lạc bộ Rừng Xanh.
 Hãy để chúng tôi được chăm sóc bạn.
Rừng Xanh Club : Thời Gian Và Không Gian  Là Của Bạn.


Rừng Xanh Ấn Tượng Khó Phai !

Anh đã "bẫy" tôi uống rượu và cướp mất đời con gái của tôi:

10:57 |


Anh đã "bẫy" tôi uống rượu và cướp mất đời con gái của tôi (Ảnh minh họa)
Chuốc say tôi... anh giở trò đồi bại
Thứ Bẩy, ngày 17/12/2011, 09:58
Sự kiện: Người yêu cũ
Sau khi chuốc cho tôi uống rượu say, anh đã bắt taxi đưa tôi vào nhà nghỉ và cướp mất đời con gái của tôi.
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình không hạnh phúc khi bố tôi có một người con riêng ở ngoài, còn mẹ tôi bị bệnh rối loạn tiền đình đã 6 năm nay.
Gia đình tôi kinh doanh không thể gọi là giàu có nhưng bố mẹ cũng không để tôi và các em lo lắng về vật chất. Tuy nhiên không khí gia đình chúng tôi lúc nào cũng căng thẳng, nhất là khi người con riêng của bố chuyển về sống chung với gia đình. Cũng kể từ đấy, nụ cười trên môi mẹ đã không còn nhiều như trước mà thay vào đó là biết bao suy tư, phiền muộn… Thấy cảnh gia đình mình như vậy, tôi cũng không còn có được sự vui vẻ, bình yên như trước đây nữa…
Rồi tôi bắt đầu rũ bỏ cuộc sống của mình để bước vào thế giới ảo. Cả ngày đi học về, tôi lại ngồi trước màn hình vi tính để tìm niềm vui trên mạng. Tôi không còn có được nụ cười trên môi như những người bạn cùng trang lứa, cũng không biết chia sẻ với ai những nỗi niềm trong lòng mình. Dường như tôi nhận thấy cuộc sống quanh mình toàn là điều giả dối, chẳng ai quan tâm, yêu thương tôi thật lòng.
Từ khi bước vào thế giới ảo, tôi cảm nhận được sự yêu thương, chia sẻ của mọi người dành cho mình, dù đó là những người tôi chưa bao giờ gặp mặt. Còn khi đối diện với cuộc sống thật, tôi lại trở thành một con người trầm cảm và câm lặng trước nhân tình thế thái.
Trong mắt mẹ, tôi vẫn là một đứa con gái ngoan ngoãn, trong mắt bạn bè học cùng đại học, ai cũng nghĩ tôi ngoan hiền, sống chừng mực… nhưng đằng sau cái vỏ bọc ấy là một đứa con gái tồi tệ như thế nào, đâu có ai biết?
Cũng từ thế giới ảo, tôi đã quen một chàng trai hơn tôi một tuổi và đang làm chủ một quán net. Tình cảm của chúng tôi ngày càng sâu đậm hơn với những cuộc điện thoại kéo dài hàng giờ. Cũng từ đó, tôi đi học cũng chỉ mong điểm danh sớm để trở về gặp anh trong cái “gia đình nhỏ nhoi” ấy.
Anh kể cho tôi biết bao nhiêu chuyện về cuộc đời anh, nhất là anh bị người yêu phản bội khi đang mang trong mình giọt máu của anh. Thế nhưng cô ấy vẫn không biết lỗi để quay về mà quyết định mang cả con anh đến với người đàn ông khác. Gia đình anh cũng không được hạnh phúc khi bố anh đã có vợ hai và cả những đứa con riêng nữa… Thời gian ấy, đêm đêm anh chuyện trò, tâm sự với tôi còn nhiều hơn cả thời gian anh ngủ. Tôi đã hi vọng vào một thứ hạnh phúc ảo, về một gia đình và những đứa trẻ đáng yêu… Nhưng hạnh phúc đâu có chỉ đơn giản và đẹp như mình tưởng tượng?
Hạnh phúc ảo của tôi kéo dài được 5 tháng thì anh quyết định sẽ lên Hà Nội gặp tôi. Nhưng đúng hôm anh nói sẽ lên với tôi thì có một người phụ nữ gọi cho tôi nói rằng, “Tôi là vợ anh ấy. Anh ấy đã có gia đình và đứa con 2 tuổi. Chúng tôi lấy nhau từ khi cả hai đứa đang học lớp 12”. Nghe những lời của người phụ nữ ấy nói, tôi không dám tin những điều đó là sự thật…

Tôi đã không ngờ, chính người đàn ông tôi hết mực yêu thương lại cướp mất đời con gái của tôi (Ảnh minh họa)
Vậy là tôi đã bị anh và bạn anh lừa dối suốt 5 tháng qua… Đứa con gái bé bỏng anh vẫn thường nhắc đến mỗi khi nói chuyện với tôi “Đấy là con của bạn thân anh” lại chính là con ruột anh, còn ảnh cưới của anh và vợ anh được đăng lên blog thì anh bảo, “Đó là ảnh cưới của anh và người cũ cùng chụp khi đang còn yêu nhau”. Cứ nghĩ những điều anh và những người bạn anh nói là thật nên tôi  cũng chẳng một chút mảy may nghi ngờ…

Sau đêm hôm đó, tôi vẫn không tin mọi chuyện là sự thật. Sáng hôm sau, tôi nhắn tin hỏi anh, “Đó có phải là sự thật không?” thì anh gọi điện hỏi tôi, “Em nhắn tin gì thế, anh không hiểu. Tí anh lên Hà Nội rồi anh sẽ giải thích với em sau”. Đến khi tôi gọi điện hỏi những người bạn thân của anh thì mọi người ai cũng bảo, “không biết gì hết”.
Lần đầu tiên gặp nhau cũng là lần đầu tiên tôi khóc nhiều như thế! Chúng tôi cùng vào quán cà phê nói chuyện và anh thừa nhận, “Anh đã có gia đình và một đứa con. Tất cả những gì người phụ nữ ấy nói với em đều là sự thật. Nhưng vì ở quê anh làm quán net nên hầu như thời gian anh đều dành cho em. Từ ngày quen em, những bữa cơm anh dành cho gia đình cũng ít hơn, anh học được cách nói dối cũng nhiều hơn… Nhưng em ạ! Anh cũng có nỗi khổ tâm của riêng anh. Đứa con gái bé bỏng ấy không phải là con anh. Nó là con của một gã đàn ông khác, anh biết nhưng anh vẫn chấp nhận và coi như không có chuyện gì xảy ra. Hơn nữa, anh không muốn làm khổ gia đình, làm khổ đứa trẻ vô tội ấy!”; “Anh lừa dối em cũng vì anh yêu em và thật sự anh không muốn mất em”… Lúc đó, vì lòng tin, vì tình yêu và tình thương dành cho anh nên tôi đã biến mình trở thành một đứa con gái ngu ngốc, mù quáng trước tình yêu của anh. Chúng tôi quyết định bỏ qua chuyện quá khứ và tương lai để nói chuyện vui vẻ với nhau một ngày, rồi sau đó sẽ quyết định kết thúc tất cả.
Tối hôm đó, tôi, anh và một người bạn của tôi đến nhà anh bạn thân của anh ăn cơm. Trong lúc đang ăn, tôi nhắn tin cho anh, “Sau ngày hôm nay, chúng ta sẽ kết thúc tất cả”. Khi nhận được tin nhắn đó, anh đã bắt tôi uống rượu và không chịu thừa nhận mình đã lừa dối tôi. Tôi không uống được rượu nên chỉ mới 3 chén, tôi đã say mềm và không biết gì nữa…
Sau bữa cơm đó, anh bảo với cô bạn thân tôi rằng, “Anh sẽ bắt taxi đứa cô ấy về”. Bạn tôi cũng tin điều đó nên để anh đưa tôi về… nhưng tôi nào đâu biết được, anh ta đã đưa tôi vào một nhà nghỉ. Và chính đêm hôm đó, anh đã cướp mất đời con gái của tôi. Khi tỉnh dậy và biết tất cả mọi chuyện, tôi không thể tin được rằng, người tôi tin tưởng và yêu thương bấy lâu nay lại có thể đối xử khốn nạn với tôi như thế!
Tôi biết trách ai bây giờ? Chỉ trách mình ngu ngốc khi quá tin anh, tin vào tình yêu anh dành cho tôi bấy lâu nay… Phải chăng đấy là cái giá mà tôi phải trả cho sự sai lầm và mù quáng của mình? Nếu như tôi biết dừng lại đúng lúc thì có lẽ, cuộc đời của tôi đã không chịu nhiều nỗi đau và mất mát như thế!
Tưởng rằng, sau khi cướp mất đời con gái của tôi, anh ta sẽ buông tha cho tôi. Nhưng không, người tôi đã từng gửi gắm những lời yêu thương, từng mơ được cùng chung sống dưới mái nhà hạnh phúc, từng gọi bằng hai những từ thân thương, trìu mến “người yêu” lại bắt đầu dở bộ mặt cầm thú, khốn nạn của mình. Sau hôm đó, anh ta nói với tôi rằng, “Anh sẽ không chịu buông tha cho em. Anh sẽ chịu trách nhiệm với em”… nhưng tôi đâu cần cái “trách nhiệm” rẻ rúm đó?
Khi tôi một mực cự tuyệt thì anh đe dọa, “Nếu em không chấp nhận, anh sẽ đến nhà nói cho gia đình em biết tất cả”. Chẳng nhẽ, chừng ấy anh gây ra cho tôi chưa đủ sao? Tôi đâu có được cuộc sống hạnh phúc như biết bao người khác mà giờ đây, anh lại gây thêm cho tôi những đau khổ này? Còn mẹ tôi nữa… mẹ đã một đời hi sinh, vất vả vì tôi thì làm sao mẹ có thể chịu đựng được khi nghe tất cả sự thật đó?
Khi không chịu được những lời đe dọa của anh, tôi đã quyết định nói cho mẹ tôi biết tất cả sự thật. Rồi gia đình anh và gia đình tôi gặp mặt nói chuyện, hôm ấy cả vợ và đứa con gái của anh cũng đến. Mẹ bắt tôi quỳ trước bàn thờ gia tiên và hứa sẽ từ bỏ anh để làm lại từ đầu… Nhưng cũng từ hôm đó, trong mắt mọi người, tôi không còn là một đứa con gái nết na, ngoan hiền như trước đây nữa. Mọi người nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ, cả anh chị em trong gia đình nội tôi cũng vậy…
Thời gian đó, bố mẹ bắt tôi chuyển về ở cùng một người chị họ. Chị ấy là người có thành tích học tập khá tốt, lại rất khéo léo, cởi mở với mọi người. Kể từ hôm ở với chị ấy, tôi lại thấy cuộc sống của mình áp lực hơn bao giờ hết. Tôi luôn bị mọi người đem ra so sánh với chị họ…và bản thân tôi cảm thấy mình thật tồi tệ và nhục nhã khi bị chị ấy coi không ra gì, suốt ngày nói giọng khinh bỉ, mỉa mai tôi nhưng trước mặt mọi người lại tỏ thái độ quan tâm, yêu thương tôi.
Khi mọi việc đa lắng xuống, tôi cũng mở lòng mình hơn với mọi người. Mới đây, tôi cũng đã đón nhận một người bằng tuổi tôi, anh đang học cảnh sát ở Sóc Sơn. Tuy chúng tôi ở xa nhau, một tháng chỉ được gặp nhau một lần nhưng tôi vẫn cảm giác ấm áp và có được một niềm hạnh phúc thật sự.
Tôi biết tôi yêu anh và anh cũng rất yêu tôi… nhưng tôi đang rất lo lắng khi phải đối diện với anh về quá khứ của mình. Những chuyện buồn đó luôn xuất hiện trong suy nghĩ của tôi và tôi sợ đến một ngày nào đó, anh biết được sự thật thì anh sẽ ra sao? Có lẽ tôi sẽ không thể chịu đựng nếu như tôi phải mất anh, người đàn ông tôi yêu nhất.
Hiện tại anh vẫn chưa biết được điều đó… nhưng cứ giấu mãi trong lòng như thế này, tôi thấy mình lừa dối anh nhiều quá! Tôi là một đứa con gái không còn trong trắng, tôi cũng không đủ can đảm để nói ra sự thật đó… và tôi cũng không thể chấp nhận được nếu một ngày nào đó, tôi mất anh!
Tôi phải làm sao để tìm ra lối thoát?              


Rừng Xanh Ấn Tượng Khó Phai !


                                                                                  

Vì Sao Ông Gióng Về Giời:

09:28 |
Vì Sao Ông Gióng Về Giời Kỳ 01:
Truyền thuyết "Thánh Gióng" thì ai cũng biết rồi nhưng muốn kể lại cho vui. Dùng lối viết nôm, ít dùng từ Hán Việt nên có vẻ thô thô. Hư cấu hư véo thêm tí cho có mầu chuyện kể. Viết chưa xong nhưng vẫn thử đăng. Nếu độc giả hưởng ứng thì viết tiếp... 
Ngày xửa ngày xưa…
Đời Hùng Vương thứ sáu. Nước ta lúc ấy gọi là Văn Lang.
Lúc bấy giờ, dân nước ta đang thuở sơ khai. Chữ Hán cũng chưa vào nước ta được bao nhiêu, đạo Khổng chưa ra đời, thế giới không bị ràng buộc bởi quân sư phụ… Người dân sống bởi cái tình là chính, còn cái lý cũng rất mực giản đơn: “Nói đúng cái thúng phải nghe”. Nói chuyện với nhau chả kể gì quan tước, vai trên vai dưới… gọi nhau vẫn “mày tao” như dân nước ngoài thời hiện đại.
(Sở dĩ phải giải thích như vậy để mọi người đừng trách người kể chuyện hay nói bậy nói bạ mà không theo phép tắc.)


Kỳ 1/ Ở làng Gióng thuộc bộ Vũ Ninh có một đôi vợ chồng đã già, sống lương thiện mà vẫn chưa có con nối dõi. Hai ông bà rất lấy làm buồn phiền.

Giời thấy vậy thì thương. Nhân có một tướng nhà giời mắc lỗi, Giời bèn trừng phạt bằng cách cho xuống trần đầu thai nhà ấy để sau này lập công chuộc tội.

Người vợ già một hôm ra vườn cà thấy có dấu chân to bằng mười dấu chân người thường. Lạ quá! Sao lại có người to thế? Bà ta bèn cho chân mình vào ướm thử.
Khi đặt bàn chân mình vào cái dấu chân to đùng kia chợt thấy trong người rạo rực, lòng xuân lai láng như thuở còn mười tám đôi mươi.

Bà ta vội vàng về nhà, thấy ông chồng già đang ngồi ngoài sân cởi trần, dạng chân đan rổ, khố dây lỏng lẻo vắt sang một bên, bà lão càng rạo rực bội phần… Vội lôi thốc ông chồng vào buồng, cởi bỏ xống áo của mình, giật cái khố dây của ông lão… rồi vòng tay ghì riết…
Lúc thỏa mãn cơn dục tình, buông tay ra thì ông lão đã ngoẹo cổ, sùi bọt mép…

Bà không dám khóc to. Bảo rằng ông bị phải gió. Làng xóm xót thương giúp đỡ chôn cất ông chồng chu đáo.

Cũng từ hôm ấy bà lão có thai. Chín tháng mười ngày vẫn không thấy đẻ. Mọi người bảo là chửa trâu. Rồi đến mười hai tháng thì bà đẻ được một con giai đặt tên là Muộn.

Muộn đẻ ra mà không biết khóc. Rồi ba tháng, năm tháng, mười tháng không biết cười… hơn năm giời cũng chẳng u ơ lấy một tiếng, mọi người bảo là câm. Suốt ngày chỉ nằm mút tay, chân khua loạn xạ.

Bà già mải đi làm, để thằng bé Muộn nằm một mình ở nhà. Mũi rãi nhoe nhoét, ruồi nhặng bu đầy mặt.

Lúc bấy giờ giặc Ân phương Bắc lăm le xâm lược nước ta. Vua Hùng hoảng sợ bèn gọi các tướng lại họp bàn. Nhưng khổ một nỗi các tướng (lúc bấy giờ gọi là Lạc tướng) toàn con ông cháu cha chỉ giỏi đội mũ đeo râu ra oai với thiên hạ, chứ nghe đến đánh trận thì mặt xanh như đít ngóe. Vả lại lúc đó tướng nhiều hơn quân. Tất cả các tướng đồng thanh rằng phải án binh bất động.

Vua lại gọi các quan (gọi là Lạc hầu) đến hiến kế, các quan thảy đều lo sợ nếu đánh giặc thì nhà cao cửa rộng của mình tan hoang, đất cát tiền bạc mất hết, việc mua quan bán tước bị đình hoãn… Vậy nên đồng lòng tâu vua xin hòa để giữ ghế, để tiếp tục tham nhũng sách nhiễu dân lành.

Vua nghe theo quan tướng, cho người đem lễ vật sang triều đình nhà Ân xin làm chư hầu để được phong vương. Bọn giặc Ân được thể càng lộng hành. Nó sang giả vờ thuê đất thuê rừng, lấn biển… đưa người của nó vào làm rồi bóc lột thẳng tay người Văn Lang. Nham hiểm hơn bọn giặc còn đưa người khai khoáng mỏ vàng, mỏ bạc… bọn này dụ dỗ con gái Văn Lang nhẹ dạ, giả vờ lấy làm vợ để đồng hóa người nước ta và dễ bề vơ vét của cải. Hàng đoàn người ngựa kìn kìn chở vàng về phương Bắc mà vẫn không hết của. Bọn giặc lại bí mật đào hầm chôn giấu vàng bạc rồi dụ dỗ mua các thiếu nữ đồng trinh chôn sống làm thần giữ của đợi đời sau con cháu sang lấy. Dân Văn Lang biết hết, họ đã trình báo lên các quan nhưng bọn quan tướng Văn Lang chỉ biết giương mắt ếch ra nhìn mà không dám ho he phản đối dù chỉ một nhời…


Dân tình vô cùng bực bội. Các bậc kỳ mục trong làng ngoài xã tập hợp từng đoàn phản đối. Vua nhà Ân bắt vua ta và các quan tướng phải thẳng tay bắt bớ đánh dẹp. Rồi còn bắt vua loan báo rằng việc chống giặc là việc của triều đình. Cấm chỉ dân đen manh động. Đứa nào làm trái thì bắt chém.

Đã vậy triều đình còn bắt dân nay phải mở lễ hội mừng vua, mai phải mở tế lễ các thánh thần phương Bắc. Dân lại phải bỏ việc đồng áng để tập trung rước sách rất là vất vả. Người già cũng chẳng được tha.


Bà mẹ cậu bé Muộn mặc dù đã già vẫn phải đi làm nghĩa vụ với vua, với vua Ân đất Bắc. Cậu bé Muộn thường bị bỏ đói. Muộn ta nằm một mình đập chân thình thịch xuống chõng tre, rồi tự dưng mở miệng u ơ hét váng cả nhà. Chợt có một con nhặng vo ve bay đến đậu vào mang tai bảo:
- Mày khôn hồn thì nằm im. Mày mà nói bây giờ là mày phải chết đấy!

Thì ra Muộn biết nói chứ không phải là câm như mọi người thường nghĩ. Còn con nhặng chính là Thổ thần.

Cậu bé Muộn đành thì thầm chỉ đủ cho con nhặng nghe thấy:
- Sao tao lại không được nói!
- Mày nằm ở đây không biết. Mấy người đòi chống giặc, nhà vua bắt hết rồi. Mày mà nói ra, vua nó sai người đến cho một nhát thì xuống âm phủ, rồi thì không có cơ hội lập công chuộc tội với giời đâu. Cứ nằm im đấy mà đợi. 
- Vậy lúc nào mới được nói?
Thổ thần nói: 
- Bao giờ tao bảo mới được nói.
Muộn lại nằm mút tay ngẫm ngợi. Rồi lại hỏi:
- Vậy nhỡ giặc nó đánh ngay sang đây thì sao.
Thổ thần bảo:
- Từ thuở Lộc Tục Kinh Dương Vương đến nay, giữ được nước giữ được đất là nhờ dân. Nay bọn vua quan triều đình bảo để chúng nó lo. Có mà lo được cứt! Cái lũ hèn này chỉ giỏi bắt nạt dân lành.... Mày cứ nằm im đấy đã, để chúng nó biết thân. Rồi chúng nó sẽ trắng mắt ra. Lúc bấy giờ mình đứng dậy cũng chưa muộn. Nhớ nhá! Cứ nằm im. Tức mấy cũng không được nói.

Thổ thần dặn vậy rồi bay đi. Muộn ta lại nằm mút tay ngẫm ngợi. Từ đấy giở đi không u ơ gì nữa. Mọi người vẫn bảo là câm.



Vì Sao Ông Gióng Về Giời Kỳ 02:





Kỳ 2/
Tuy vua quan Văn Lang đã thần phục, khom lưng quỳ gối cung phụng đủ điều nhưng vua nước Ân vẫn chưa vừa ý. Dã tâm của hắn muốn chiếm trọn Văn Lang để bành trướng cả vùng. Vì vậy vua Ân tập trung mấy mươi vạn quân ở biên giới chuẩn bị thôn tính nước ta.
Đến bấy giờ vua quan Văn Lang mới cuống lên. Vua triệu tất cả các quan tướng lại để bàn kế chống giặc.
Vua bảo:
- Triều đình ta đã chịu nhún hết mức, nhục như con chó rồi mà nhà Ân nó cũng chẳng vừa lòng. Nó cứ đánh nước ta. Bây giờ chúng mày tính thế nào?
Các Tướng thưa rằng:
- Quân nó thì đông gấp trăm lần quân ta. Ta mà chống lại thì chắc chắn ta sẽ thua, ta sẽ bị giết hết chỉ sau vài ngày...Bây giờ chỉ có dân mới có thể chống...
Vua tức quá chửi:
- Tao nuôi chúng mày cốt để khi có giặc xâm lược thì đánh giặc giữ nước, chúng mày lại bảo rằng hễ đánh thì thua. Vậy chúng mày là cái quân ăn hại à. Thật là cái lũ cơm toi… đuổi chức hết đi cho rồi.
Chửi xong lại quay sang các quan:
- Chúng mày tính kế thế nào?
Các quan bèn thưa:
- Dân tình cũng ngao ngán lắm rồi. Họ chẳng theo ta đâu.
- Sao vậy!
Các quan đành phải nói thật:

- Họ bảo rằng họ nghèo đói chẳng có sức mà đánh đấm. Vả lại trước đây người ta muốn nói thì bị triều đình bắt bớ chém giết. Nên bây giờ họ bảo: kệ, đứa nào khom lưng qùy gối cho đứa ấy chết.
Vua lại tức:
- Đem mà chém hết đứa nào nói như vậy! Dám bảo ai khom lưng quỳ gối?
Các quan lại thưa:
- Nếu chém hết thì lấy người đâu mà đánh giặc ạ!
Vua bảo:
- Chúng mày phải đi mà đánh!
Lập tức các quan run như rẽ, mặt xanh như tàu lá. Thế rồi người thì lấy lý do già yếu, kẻ thì thở than cảnh nhà khó khăn, đứa thì kêu rằng mình đang bệnh tật. Ngược hẳn với trước đấy mấy hôm người nào cũng bảo là khỏe mạnh sung sức khôn ngoan tuyệt vời xin làm quan mươi mười lăm năm nữa để tiếp tục vì dân vì nước… bây giờ các quan nhất loạt xin bỏ chức…
Vua hoảng quá chửi toáng lên, các quan tướng cũng chửi nhau loạn xị. Cả triều đình như cái chợ vỡ. Lúc thường mũ áo xênh xang thì thân mật lắm. Đến khi có giặc thì mới xoay ra quặc nhau. Quan đổ cho tướng là hèn, tướng đổ cho quan là ngu… thật chả ra làm sao.
Vặc nhau một hồi lâu. Chợt có một vị quan lên tiếng:
- Thôi không phải cãi nhau nữa! Dân nó nói vậy nhưng bụng vẫn yêu nước yêu làng. Quan tướng không đánh được giặc thì quan tướng phải tìm được người đánh giặc. Vậy tất cả quan tướng hãy chia nhau về các làng quê, kẻ chợ… đi rao tìm đứa có tài ra đánh giặc. Chả hơn còn đứng đấy mà cãi nhau. Giặc nó đến nơi cho mỗi đứa một nhát thì xong đời.
Vua nghe nhời ấy, cho là phải, liền bắt tất cả quan tướng đi rao. Các quan tướng mỗi người một thằng lính hầu, một cái loa… thất thểu về các làng rao rằng:
- Loa loa… loa…
Chiềng làng chiềng nước…
Giặc chó Ân xâm lược
Ác độc đến không cùng
Máu dân chảy ngập sông
Thây người chất thành núi

Ai là người tài giỏi
Ra cứu nước cứu dân
Dẹp tan lũ giặc Ân
Vua ta xin có thưởng…
. Loa.. loa…

Cậu bé Muộn đang nằm mút ngón tay, nghe thấy tiếng loa thì rút ngón tay ra khỏi miệng, xua ruồi bu trên mặt, chân đập xuống chõng thình thịch. Thổ Thần lại hóa thành con nhặng bay đến đậu vào vành tai:
- Bây giờ nói được rồi đấy!
- Nằm mà nói à? Muộn thì thào hỏi.
Thổ thần bảo:
- Nằm mà nói thì ai nghe! Phải ngồi dậy chứ.
Vậy là Muộn ta ngồi thẳng dậy, mồm gọi: “Mẹ ơi!”
Bà mẹ đang lúi húi nghe thấy tiếng gọi, chạy lên nhà thấy thằng con đang ngồi trên chõng. Lạ quá. Ba năm nằm ngửa tơ hơ mà nay thì ngồi chễm chệ… Chưa kịp mừng thì đã nghe đứa con dõng dạc:
- Mẹ ra gọi cái đứa gọi loa vào đây!
Bà mẹ sững người, mồm lắp bắp:
- Sao lại gọi? Gọi vào làm gì?Quan đấy. Nó oai lắm đấy. Nhỡ ra nó đánh cho…
Cậu bé Muộn vẫn khăng khăng:
- Mẹ cứ ra gọi nó vào đây…
Bà lão lập cập chạy ra ngoài đường tìm gặp ông quan. Quan nhà ta cùng tên lính hầu đã mấy ngày rao mà chẳng có ai hỏi gì. Nay thấy bảo có người gọi thì mừng lắm. Vội theo bà lão vào nhà.
Quan nhìn quanh, chỉ thấy trên chõng là một thằng bé lên ba, áo khố chẳng có.
- Đâu! Đứa nào gọi tao? Quan hỏi.
- Tao gọi đấy! Thằng bé dõng dạc trả lời.
Quan tròn mắt, há hốc mồm: Thằng ranh con cởi truồng, chưa biết vắt mũi… Lại dám gọi…

Muộn ta vẫn dõng dạc:
- Mày về bảo với vua làm cho tao một con ngựa sắt cao gấp chục lần người nhớn và một cây gậy sắt năm chục người khiêng, một bộ áo bằng sắt và một mũ sắt to gấp hai chục người bình thường đem đến đây để tao đi đánh giặc.
Quan bình tĩnh giở lại. Bắt đầu lên giọng oai:
- Láo tôm láo cá! Ba cái tuổi ranh.Vẫn còn mút vú mẹ. Đánh đấm cái gì…
Cậu bé Muộn vẫn bảo:
- Mày không tin phải không. Đã thế tao chả thèm nói nữa. Xem đây này.
Nói xong bèn vươn vai một phát, người cao gấp rưỡi… trông đã bằng thằng lên năm. Cái chõng tre rung rinh…
Quan ngơ ngác… Muộn từ trên chõng nhảy xuống đất. Lại vươn vai phát nữa: cao bằng thằng trẻ con mười lăm tuổi.
Quan xanh mặt, vội kéo tên lính hầu chạy ra khỏi nhà. Muộn cười hê hê. Bà mẹ cũng cười rồi chạy vội vào trong nhà.
Muộn ngơ ngác: Sao mẹ lại chạy? Cúi xuống nhìn. Ối giời ơi! Thì ra mình chẳng khố áo gì. Truồng nồng nỗng. Ngượng quá!
Mẹ đưa ra cho mảnh khố. Cậu ta cuốn tạm vào người. Bụng hóp lại, Muộn kêu:
- Mẹ ơi! Đói…

Vì Sao Ông Gióng Về Giời Kỳ 03:



Kỳ 3/
Lão quan cùng tên lính hầu thấy Muộn vươn vai vài phát mà nhớn nhanh như vậy thì hoảng, cả hai chạy một mạch cả ngày lẫn đêm về gặp vua. Vua hỏi:
- Chúng mày có tìm được người không.
Lão quan ấp úng thưa:
- Tìm được một thằng bé lên ba…
Vua chửi:
- Mày là đồ ăn hại! Thằng bé lên ba thì đâu chả có, bé thì làm được cái gì?
Quan thưa:
- Dưng mà lạ lắm: nó vươn vai hai phát mà đã gần bằng người nhớn. Nó vươn phát nữa thì còn to hơn cả vua…
Vua giận lắm chửi:
- Đứa nào to được hơn tao. Tao chém đứt đầu ngay.
Quan vội thưa lại:
- Nó vươn vai vài phát nữa thì còn hơn cả vua nước Ân ấy chứ.
Vua ta nghe thế thì không giận nữa. Vì thằng quan còn dám nói thằng bé ấy to hơn cả cái đứa to hơn mình. Bèn hỏi lại:
- Thật không?
- Thật! 
Vua cho là sự lạ. Còn hỏi thêm: “Thế nó nói gì?” Lão quan kể lại rành mạch Muộn yêu cầu những gì những gì… Tên lính đứng bên cạnh xác nhận bằng cách gật đầu.
Vua bảo:
- Những thứ ấy có thể bắt thợ cả nước về cùng chung làm. Chỉ sợ nó nói khoác. Để tao đến tận nơi xem có đúng vậy không đã.
Rồi vua bắt người nhà đi tìm thợ cả nước và hô mọi người đóng góp sắt đồng để chuẩn bị làm các thứ theo lời của thằng bé. Rồi vua cùng lão quan xuống làng Gióng.
Vua xuống đến nhà Muộn đúng lúc bữa trưa. Thấy bà mẹ đang ngồi lặng lẽ nhìn con ăn cơm. Muộn ta lấy bát yêu vục vào cái nồi mười hai, lấy tay nhón cà muối, mỗi bát cơm to như vậy chỉ và hai phát là hết. Chả mấy chốc nồi mười hai cơm đã hết veo mà mồm vẫn còn thòm thèm chưa đã.
Vua hỏi:
- Sao mày ăn khỏe thế? Dễ đến bằng mười người…
Muộn bảo:
- Ăn vậy mới nhớn được.
Vua lại bảo:
- Mày thử nhớn tao xem nào!
Muộn không nói gì đứng lên vươn vai. Tự nhiên nhớn lên, đầu chạm xà nhà.
Vua cả kinh. Lại bảo tiếp:
- Còn nhớn được nữa không?
Muộn bảo:
- Còn! Dưng mà nhớn nữa thì đói lắm. Mẹ tao hết gạo rồi…
Người làng thấy bảo có vua về thì sang xem. Người ta túm đông túm đỏ trong nhà ngoài sân để xem vua. Và cùng vua xem Muộn ăn cơm, xem chàng ta vươn vai nhớn dậy. Ai cũng lè lưỡi sợ cho cái tài ăn khỏe của Muộn. Họ lại càng xót xa hơn khi mẹ Muộn đã nghèo lại còn phải nhịn cơm cho con ăn. Mọi người xì xào bàn bạc với nhau rồi cùng tản mát ai về nhà nấy.
Đến lúc bấy giờ vua mới tin vội tất tả về gọi các quan đốc thúc mọi người nổi lửa đốt lò rèn ngựa sắt, đúc gậy đồng, đóng áo sắt…Hàng muôn người tấp nập thổi bễ, quai búa, trăm cái lò cháy rừng rực, hàng núi sắt đồng đưa vào lò. Ròng rã suốt bảy ngày đêm búa đe chí chát.

Ngày thứ chín thì các thứ đã được đưa đến nhà Muộn. Ngựa đặt trên bánh xe do hai thớt voi kéo, còn gậy thì to hơn cột nhà phải mấy chục người khiêng lặc lè. Muộn ra xem, rồi chàng ta giơ tay khẽ đập một phát vào lưng ngựa. Cả một khối sắt to đùng sụp xuống tan tành. Muộn sầm mặt không nói gì.

Vua quan chưng hửng xấu hổ chỉ thiếu nước chui xuống đất.

Vua lập tức bắt tên quan trông coi việc rèn ngựa đem chém đầu vì tội hắn ăn bớt sắt, lơ là để thợ làm ăn gian dối. Rồi giao cho quan khác trông gương mà làm ăn cho cẩn thận. Viên quan được giao run bần bật nhận lệnh, không dám lơ là, không dám ăn bớt sắt đồng, đốc thúc thợ thuyền ra sức làm cho xong. Chín ngày sau thì ngựa sắt được sáu thớt voi kéo về làng Gióng.
Đoàn voi kéo ngựa sắt về đến nhà Muộn thì thấy dân làng tấp nập đội cơm, mang cà muối đến nhà chàng Muộn. Nhà giầu đội nồi ba mươi, nhà nghèo thì chỉ bưng cái niêu đất; bọn trẻ tay bê bịch cà muối gói bằng lá dong. Người ta lấy những cái nong to để ra giữa sân rồi trút cơm vào đấy. Dồn dịch tất cả quật thành bảy nong đầy tú ụ. Rồi trút cà vào những cái nong: được ba nong đầy. Muộn vòng tay cảm tạ xóm làng rồi ngồi xuống ăn cơm. Chưa đầy nửa khắc thì bảy nong cơm với ba nong cà hết nhẵn. 
Ăn xong. Muộn khà một tiếng rồi bê hẳn cái chum nước mưa làm một hơi hết cạn sạch. Lúc bấy giờ mới bảo: No! Rồi vươn vai ba phát. Người cao đến bốn mươi thước*. Lừng lững như trái núi. Bắp chân bắp tay cuồn cuộn, ngực vồng thành múi. Khuôn mặt vuông vức, mỗi bước đi đất rung dưới chân, dáng điệu hiên ngang lẫm liệt, tiếng nói vang như sấm động:
- Đưa ngựa vào đây.
Sáu thớt voi kéo con ngựa sắt vào sân. Muộn vuốt vuốt đầu ngựa rồi ghé mồm thổi bảy hơi vào tai ngựa. Ngựa sắt chớp chớp mắt, vẫy tai. Muộn đập vào lưng ngựa một phát. Con ngựa như giật mình… tung vó. Chỗ chân ngựa hóa thành những cái ao nhỏ.
Vua và mọi người cả kinh. 
Muộn mặc áo sắt đội mũ sắt rồi cúi xuống cầm cây gậy sắt. Cây gậy hơn năm chục người khiêng lặc lè mà Muộn cầm lên nhẹ nhàng như thể cái que. Người ta nhìn thấy chàng Muộn nhăn trán nhíu mày. Sao thế nhỉ? Cũng chỉ một thoáng qua… rồi mọi người thấy Muộn lắc nhẹ cánh tay, cây gậy đã xoay tít như chong chóng. Gió cuộn vù vù tiếng rít như tiếng sấm. Vua quan thất kinh mặt xanh nhợt nhạt, râu bay, tóc dựng… Dân làng mặt mũi hả hê, cánh đàn bà xuýt xoa bàn tán: “Ui giời! Mạnh thế! Khỏe thế!” Cánh đàn ông trai tráng trong làng lúc này cũng kẻ gậy người dao, mình trần khố dây xếp thành hàng đều chằn chặn đằng sau ngựa sắt. Tất cả vòng tay, mặt hướng về chàng Muộn rồi cùng hô: “Xin cho chúng tao cùng đi đánh giặc”. Muộn gật đầu ưng thuận. Tiếng hò reo của cánh đàn ông dậy giời dậy đất. 
Bà mẹ già hom hem gầy guộc đứng tựa cửa nhìn con!
Muộn đặt gậy xuống đất, bước đến trước mặt mẹ, chàng quỳ xuống vòng tay cúi đầu:
- Chào Mẹ! Con đi…
Rồi chàng đứng lên, vòng tay vẫn giữ nguyên, cúi đầu hướng về phía dân làng:
- Chào tất cả bà con… Cảm ơn tất cả bà con. Muộn này còn mẹ già xin được bà con trông nom đùm bọc…
Đoạn cầm lấy cây gậy, Muộn nhảy lên ngựa sắt. Ngựa hí vang giời. Đoàn quân do Muộn dẫn đầu rần rần lên đường. Đi đến đâu nghe giời rung đất chuyển rùng rùng đến đấy.

Vua, quan, tướng, lính hầu rực rỡ áo mũ… cả bọn cụp mặt, đứng dạt về một bên nhường chỗ cho đoàn quân mình trần, khố bện.

Mẹ già vẫn tựa cửa, nước mắt chảy ròng ròng nhìn con đi. Dân làng bịn rịn giơ tay vẫy chào đưa tiễn.

Phía đồng xa… đoàn quân khuất dần sau bụi đỏ…

Vì Sao Ông Gióng Về Giời Kỳ 04:


Kỳ 4/
Lũ giặc Ân kéo quân vào đánh nước ta như vào chỗ không người. Chúng đã biết đến sự hèn kém của vua quan Văn Lang nên càng huyênh hoang tàn ác. Đi đến đâu chúng cũng cướp bóc đốt phá. Đi theo bọn lính là một bọn dân phu, hễ cướp bóc được cái gì là bọn dân phu lại lặc lè tha về đất Bắc. Cái gì không chở được thì chúng đốt phá tan hoang. Giặc túm cẳng con đỏ ném vào lửa cháy. Gặp đàn ông, chúng giết hại không chút tiếc thương. Thấy đàn bà, chúng thay nhau hãm hiếp… tiếng kêu khóc ai oán dậy giời dậy đất: “ Ơi vua! Ơi quan! Sao để dân đen khốn khổ thế này”

Giời lửa đỏ nung hầm hập, đất loang máu chảy thành sông…

Chợt nghe có quân ta sắp tới gần, tướng giặc vội tập hợp quân sĩ nghênh chiến. Rồi cơ ngũ chỉnh tề, tướng giặc lên ngựa khua đao, lính tráng giương cung tên sắp sẵn. Tướng giặc hét vang: “Chuẩn bị! Hãy đánh cho bọn man di Văn Lang biết oai của nước nhớn!”
Cả đám nhao nhao:
- Đả… Đả… Đánh cho bọn man di biết thế nào là oai nước nhớn!
- Đả… Đả… Đánh cho bọn man di biết thế nào là oai nước nhớn!
Muộn thấy giặc. Chàng ghìm ngựa sắt chờ cho trai tráng theo kịp. Tướng giặc tưởng quân ta sợ hãi. Hắn vung tay. Lũ giặc ngoác mồm hô “Đả! Đả…” rồi ào ào xông lên.

Muộn vỗ vào lưng ngựa sắt. Ngựa hí vang giời. Hai vó trước tung lên trên không, hai vó sau dậm lún đất… Miệng ngựa phun luồng lửa hừng hực…

Lửa thiêu đám giặc Ân đứng đầu cháy đen như lũ kiến bị rang.

Muộn vung gậy sắt, lia một phát… Gió cuộn vù vù. Lũ giặc đứng giữa phọt óc chết như ngả rạ.

Quân ta ào ạt xông lên.
Ngựa sắt tung vó phun ngàn luồng lửa, Muộn vung gậy lia thêm phát nữa lũ giặc chết thêm một đám. Trai tráng lại hò reo…

Giặc vẫn còn đông lắm. Phía sau tướng giặc vẫn đốc thúc quân sĩ của nó xông lên.

Muộn lại vung gậy. Nhát lia gậy này làm một đám giặc nữa chết không kịp ngáp.

Nhưng gậy va xuống đất… gẫy làm ba… cát bắn tung tóe!

Giặc thấy vậy lại hò la lao tới.

Nghiến răng! Trợn mắt! Muộn thuận tay nhổ ngay bụi tre bờ bên cạnh vung mạnh. Giặc lại lăn ra từng đám. Nhiều cái đập làm búi tre xơ tướp. Chàng lại nhổ bụi tre khác. Cứ vậy. Cứ vậy. Văn Lang đâu có thiếu tre.

Lửa từ mồm ngựa vẫn phun ra, đám giặc ngã xuống đứa bị cháy thiêu, đứa ngắc ngoải bị trai tráng xông lên đập chết.
Tướng giặc hoảng quá vội vàng bỏ chạy. Lính tráng của chúng cũng vội vã chạy cho xa khỏi tầm lửa phun, ngoài tầm vung tre của Muộn. Quân ta ầm ầm đuổi theo.

Đến sát biên giới. Muộn dừng ngựa lại, và ra hiệu để mọi người dừng lại.

Lũ giặc thấy ta không đuổi nữa. Chúng dừng lại thở.

Chợt thấy Muộn nhảy xuống ngựa và tất cả quân Văn Lang đều quay lưng lại.

Bọn giặc tưởng bên Văn Lang núng thế định tháo lui. Chúng hò hét xông lên.

Muộn thong thả quay người. Chàng cúi xuống vén khố, chổng mông về đất giặc.

Bọn giặc ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì. Chợt nghe “ủm ùm” một tiếng như sấm. Tướng quân nhà Ân lăn quay chết tốt. Còn sót đứa nào thì sợ mất mật, mặt mũi ngác ngơ vừa chạy vừa chém nhau loạn xạ.

Thì ra chàng Muộn ăn cơm cà nên nóng ruột, bụng sôi sùng sục tức khí đầy hơi, lại thêm bực mình vì gậy sắt bị gẫy. Bèn xả một phát rắm cho đã đời vào đất giặc. Lũ giặc không chịu nổi cái khí ấy, lăn ra mà chết. Đứa còn sống cũng ra rồ ra dại tự chém giết lẫn nhau… **

Bên ta cả cười. Thong thả kéo nhau về mừng thắng trận. Đât nước đã sạch bóng giặc ngoài.


**(Chi tiết này trong sử sách chỉ nói rằng bỗng dưng “quân giặc tự quay giáo đánh lẫn nhau, chết rất nhiều, bọn sống sót đều rạp lạy, tôn gọi đứa trẻ ấy là thiên tướng, liền đến xin hàng cả”.)

Vì Sao Ông Gióng Về Giời Kỳ 05:( Kỳ Cuối)

(Tiếp theo và hết)
Đoàn quân thắng trận quay về đến chân núi Sóc, đã thấy vua quan hớn hở mở hội mừng công. Cả đám đang hỉ hả tâng bốc nhau tài giỏi. 
Vẫn ngồi trên mình ngựa, Muộn cởi áo sắt, bỏ mũ sắt, ném phịch xuống đất. Cánh đàn ông làng Gióng cũng lặng lẽ đứng phía sau. Vua thấy vậy lật đật chạy lại, cao giọng bề trên:
- Khá khen cho người giai làng Gióng! Vào đây tao cho chén rượu, rồi về triều để tao cho cái chức Lạc tướng đứng đầu các quan.
Muộn lắc đầu: 
- Tao chả cần. 
Vua bảo:
- Về với tao được ăn sung mặc sướng. Rượu ngon gái đẹp. Đủ cả…
Muộn vẫn lắc đầu. 
- Tao chả cần.
Vua chép miệng:
- Sao mà ngố thế! Bao nhiêu là công thế mà chẳng màng làm quan. Lại về vui thú ruộng vườn…
Muộn nói:
- Tao đánh giặc đâu phải vì vua! Tao đánh giặc vì nước, vì dân, vì mẹ tao. Tao không cần thưởng!
Vua lại bảo:
- Thì mày về làm quan cho tao để có nhiều vàng bạc mà nuôi mẹ già. Rồi cùng tao canh giữ cho mọi người trên mặt đất (!)
Muộn xẵng giọng:
- Đất của mình mà chẳng giữ được thì coi được gì cho ai. Giặc nó lấn nhà, mất nước đến nơi, bọn bay không lo chống trả, lại đi nịnh ngược lại nó… 
Vua còn cố vớt vát:
- Thì tao cũng đã…đã làm ngựa sắt, gậy sắt…
Muộn chỉ thẳng vào mặt vua:
- Giỏi nhỉ! Rèn ngựa thì bớt sắt, đúc gậy sắt thì rỗng ruột, dồn cát vào cho đủ nặng… để ngựa sắt các ngươi làm ra chỉ đập
nhẹ một phát đã tan tành, gậy sắt thì tao khua vài đường đã gẫy vụn. Ăn bớt ăn chặn cả những thứ dùng để đánh giặc thì có còn là con người? Hay là chúng mày có ý ngầm làm vậy để ta phải chết vì tay giặc? May mà ta được Thổ thần báo trước… Không biết xấu hổ, bây giờ lại dám kể công ư? Vua quan như thế thì sao có thể thu phục được lòng người, sao tao có thể ở lại!...
Còn nữa!- chàng Muộn nói chỉ đủ cho vua nghe thấy: qua những việc chúng mày đã làm, rõ ràng trong đám vua quan có nhiều đứa là tay trong của giặc Ân. Tao không
sợ giặc, chỉ một phát rắm là xong. Nhưng tao ngại cái lũ hèn mọn tay sai theo giặc. Nếu tao về làm quan với chúng mày thì rồi sẽ có lúc chúng mày giở trò hèn mạt, ngấm ngầm cho tao một nhát… để tao chịu tội với giời à! Vì nhẽ ấy tao không thể ở lại.

Nói xong Muộn hướng về phía làng Gióng lạy ba lạy. Lại vòng tay cúi đầu trước cánh đàn ông làng Gióng: “Cảm ơn giai làng! Muộn còn mẹ già, xin giúp đỡ!” rồi quay ngựa bay vút lên giời.
Cánh đàn ông làng Gióng vòng tay đáp lễ và từ từ quỳ
xuống ngẩng đầu nhìn theo người giời khuất dần, khuất
 dần vào mây trắng…
Vua toát mồ hôi, quỳ sụp xuống lạy như tế sao. Sau đấy chừng như biết tội, ra sức sửa sang mọi nhẽ để Văn Lang yên ổn được mấy trăm năm, nối qua mười hai đời vua nữa…rồi mất về tay Thục Phán.
HẾT.